Kỷ niệm của tôi!

Ngày đăng: 10/05/2023

Các bạn đồng nghiệp thân mến! Trong sự nghiệp trồng người thiêng liêng, đặc biệt là trong công tác chủ nhiệm lớp, chắc hẳn mỗi thầy cô giáo đều rút ra được những điều mình tâm huyết qua những việc làm cụ thể. Có những việc làm để lại cho mỗi thầy cô những ấn tượng sâu sắc. Và có những kỷ niệm sẽ mãi không thể quên, mà đọng lại trong tim, ẩn mình đâu đó nơi sâu thẳm tâm hồn. Và đó cũng là kinh nghiệm quý báu, là động lực to lớn để mỗi chúng ta vững bước, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Sau đây tôi xin kể lại một câu chuyện cảm động về những kỉ niệm khó quên trong công tác chủ nhiệm lớp của tôi, một cô giáo trẻ khi bước chân chập chững vào nghề.

Vâng! Là nghề giáo, chắc hẳn ai cũng có những kỷ niệm đáng nhớ với học trò của mình. Bản thân tôi đã có hơn 7 năm công tác trong ngành giáo dục. Thời gian đó chưa phải là nhiều nhưng nó giúp tôi đúc rút được nhiều kinh nghiệm trong giảng dạy, đặc biệt là trong công tác chủ nhiệm lớp. Năm học 2015 - 2016, tôi được nhà trường phân công giảng dạy và chủ nhiệm lớp 4 D, lớp học khá sôi nổi, chất lượng đồng đều, nhưng vẫn có học sinh cá biệt. Vì vậy, bên cạnh dạy kiến thức, công tác giáo dục đạo đức cho các em cũng hết sức quan trọng.

Hôm đó là ngày thứ ba, sau giờ ra chơi, tôi bước vào lớp thì thấy cô học trò bé nhỏ ngồi bàn đầu khóc nức nở. Thấy tôi, có rất nhiều cánh tay dơ lên nói: “Thưa cô…! Thưa cô…!”. Tôi ra hiệu cho lớp giữ trật tự, rồi mời lớp trưởng kể lại sự việc. Em Thu Hương đứng dậy lễ phép nói: “ Thưa cô, bạn Mai bị mất cây bút máy rồi ạ!”. Tôi lại gần trấn an em, rồi nhẹ nhàng nói: “Em thử tìm kỹ lần nữa xem sao?” Cô bé buồn bã nói: “Em đã tìm đi tìm lại nhiều lần mà chẳng thấy”. Mai là cô bé ngoan ngoãn và thật thà, nhìn nét mặt của em tôi biết chắc chắn là em không nói dối. Để không mất thời gian học tập của học sinh, tôi hẹn sẽ giúp em tìm lại cây bút sau, còn bây giờ các em hãy tập trung học bài.

Xong tiết học, tôi tiến hành điều tra sự việc.

Tôi hỏi: “Vừa rồi giờ ra chơi em nào ở trong lớp?”

Có ba cánh tay dơ lên, tôi hỏi tiếp: “Thế các em có phát hiện ra điều gì không?”

Tôi mời một em nói: “Thưa cô chúng em thấy bạn Linh đứng gần bàn Mai một lúc ạ!”

Một em khác cũng xin được nói: “Thưa cô, năm lớp 3, bạn Linh đã hai lần lấy đồ của bạn rồi ạ!”

Các em ở dưới lớp cũng đồng thanh nói: “Thưa cô đúng rồi đó”.

Có nhiều ánh mắt nhìn Linh làm cho em bối rối, Linh cúi mặt xuống bàn. Lúc đó tôi cũng không rõ Linh xấu hổ vì chuyện năm ngoái, hay chính em là thủ phạm lấy cây bút?

Tôi đến bên Linh, nhẹ nhàng nói: “Trong học tập, em đã có nhiều nổ lực, cô rất mến phục em, cô mong em đừng làm cô thất vọng. Nếu đúng như lời các bạn nói em hãy suy nghĩ lại, cô và cả lớp sẽ tha lỗi cho em”.

Cô bé không nói gì, chỉ ôm mặt khóc.

“Các em ạ! Cô đã thường xuyên nhắc nhở chúng ta, lấy đồ của bạn là thói xấu. Nếu thích nó, các em chăm ngoan học tập, cô tin rằng bố mẹ sẽ không từ chối. Em nào trót dại lấy cây bút của bạn, hãy tự giác trả lại. Có thể gặp riêng cô gửi lại cho bạn, cô hứa sẽ tha lỗi và giữ bí mật nếu chúng ta biết sữa lỗi của mình. Nếu các em không tự giác thì bắt buộc cô phải xét cặp từng em. Các em có nhất trí không”. Tất cả đều đồng thanh trả lời: “Chúng em đồng ý ạ”! Riêng chỉ có Linh, mắt đỏ hoe, em không nói gì.

Tôi trực tiếp xét cặp từng em và tìm kỹ dưới hộc bàn nhưng vẫn không tìm thấy chiếc bút đâu cả. Tôi nhìn nét mặt từng em để dò xét nhưng không có ai có biểu hiện lạ ngoài bé Linh. Tìm mãi không thấy cuối cùng tôi cho các em ra về.

Hai ngày trôi qua vẫn chưa có tin gì? Sáng ngày hôm sau, tôi đến trường sớm, đang loay hoay ở nhà xe, thì thấy một cậu bé đứng sau tôi, với vẻ mặt e ngại, nhỏ nhẹ nói: “Thưa cô, nếu được cô tha lỗi em hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa ạ!” Trên tay Thành là cây bút và bản tự kiểm điểm. Tôi rất ngạc nhiên, cậu học trò ngoan mà tôi hằng tin tưởng lại mắc phải lỗi lầm. Tôi xoa đầu em và nói: “ Em biết nhận lỗi thế là tốt. Cô tin rằng sau lần vấp ngã này em sẽ trưởng thành hơn”.

Tôi vào lớp, trao cây bút lại cho chủ nhân của nó, rồi đến bên Linh: “ Cô và cả lớp thành thật xin lỗi đã làm em buồn và khó xử, nghi oan cho người khác là sai lầm lớn. Các em ạ! Một bạn trong lớp ta đã lỡ dại lấy cây bút, như đã hứa cô xin được dấu tên. Không cần biết bạn đó là ai, điều quan trọng là bạn biết nhận lỗi và sửa lỗi lầm của mình. Cô mong rằng từ nay lớp mình đoàn kết, yêu thương nhau hơn và đừng ai mắc sai lầm này nữa, các em có đồng ý không?” Cả lớp đồng thanh nói: “Chúng em đồng ý ạ!”

Đúng như mong muốn của tôi, sau thời gian đó các em đều ngoan ngoãn, thân thiện với nhau hơn và chất lượng học tập cũng ngày một tốt hơn.

Lúc đó tôi mới vào nghề, kinh nghiệm chưa nhiều, vì nóng vội tôi đã trách nhầm học sinh, tôi băn khoăn mãi và coi đó là bài học cho bản thân. Khi gặp bất cứ tình huống nào giáo viên phải hết sức bình tĩnh, tìm hiểu thật kỹ sự việc để đưa ra phương án giải quyết tối ưu nhất.

Thưa các đồng nghiệp! Tâm hồn trẻ thơ hồn nhiên, trong trẻo như tờ giấy trắng. cô giáo-Người mẹ hiền thứ hai của các em hãy luôn gần gũi, thương yêu các em, là chỗ dựa tin tưởng để các em có thể chia sẻ những băn khoăn, lo lắng thường ngày. Chúng ta hãy viết lên trang giấy ấy những điều tốt đẹp nhất.

Tác giả: Hoàng Thị Xuân Hòa

Nguồn tin: Tự viết

Đăng ký liên hệ nhanh

hotline
messenger
zalo